2B or not 2B's profile2B or not 2BPhotosBlogNetwork Tools Help

2B or not 2B

2B or not 2B Doan

Location
Interests
thông minh...
July 01

宽恕- 天龍八部



如是我,仰慕比暗恋还苦,

我走你的路,男儿泪,女儿哭,

 

我是你执迷的信徒,你是我的坟墓,

入死出生由你做主.

 

给我保护,还你祝福.

你英雄好,需要抱,

可你欠我幸福,拿什么来弥补,

难道爱比恨更难寬恕

 

如是我,爱本是恨的来处,

汉不归路,一个,一个苦,

 

宁愿你恨得糊涂,中了爱的迷毒,

一面满足,一面残酷.

 

给我保护我还你祝福,

你英雄好汉需要抱负,

可你欠我幸福,拿什么来弥补,

难道爱比恨更难寬恕

 

爱比恨更难寬恕




Thiên Long Bát Bộ là một trong những tác phẩm yêu thích nhất của em bởi có... Tiêu Phong, một vị hảo hán khí khái, đáng mặt nam nhi. Cái chết của Tiêu Phong nơi Nhạn Môn Quan được tác giả Kim Dung miêu tả rưng rưng diễm tuyệt, từng câu, từng chữ như đọng nước mắt.

Bài hát 
quá hay

Giá như em biết rằng, sự ngưỡng mộ còn đau khổ hơn cả yêu thầm

Em đi trên con đường của anh

Nam nhi đổ lệ, nữ nhi khóc thầm...
......
Anh hùng hảo hán cần phải có tham vọng

Nhưng nợ em niềm hạnh phúc, thì anh sẽ bù đắp lại điều đó như thế nào?


June 28

Ca dao em và tôi...



Cắt nửa vầng trăng, cắt nửa vầng trăng tôi làm con đò nhỏ, Chặt đôi câu thơ, bẻ đôi câu thơ, tôi làm mái chèo lướt sóng đưa tôi về, đưa tôi về với người tôi yêu. Để cùng ngâm khúc ca dao quê mùa, để  nghe tiếng sáo thênh thênh cánh cò. Đã có lần em giận hờn tôi… đêm ra đồng, em đổ ánh trăng vàng đi. Nào ngờ chẳng chút nguôi ngoai hương buồn Vầng trăng lại sáng trong hơn đầy đồng. Câu ca rằng hết giận rồi thương. Áo nâu sồng em nhuộm tình tôi... Nào đâu dễ có phôi phai thời gian Còn đây mãi khúc ca dao em và tôi... Chốn quê nghèo ta có mình, một ngày bằng mấy trăm năm hỡi người...


Tình cờ nghe lại bài "Ca dao em và tôi..." của nhạc sĩ An Thuyên, bỗng biết một cách rõ ràng lí do tại sao dân ca luôn là loại nhạc em thích nghe nhất. Thấy dễ chịu...








 

澤國江山入戰圖,生民何計樂樵蘇。

憑君莫話封侯事,一將功成萬骨枯。

-曹松 -

 

 

Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ, sinh dân hà kế lạc tiều tô.

Bằng quân mạc thoại phong hầu sự, nhất tướng công thành vạn cốt khô.

-Tào Tùng-


June 26

Ánh mắt không thiên thần



Giữa trưa nắng chang chang, ngay chân cầu Sài Gòn, một bé trai khoảng 12 tuổi ngồi bệt xuống thành cầu, dưới chân là cái mâm cùng mớ bánh cam, bánh chuối chiên văng tung tóe. Có lẽ, trong khi bưng bánh đi bán dọc trên thành cầu, một chiếc xe nào đó đã quẹt phải em rồi chạy luôn, bỏ mặc em cùng mớ bánh rơi lại. Một vài người dừng xe lại hỏi han, dúi vào túi bé trai ấy một ít tiền, chép miệng rồi tiếp tục hòa vào dòng xe đông đúc. Một vài người cáu gắt cho rằng mớ bánh rơi vãi ấy chỉ là màn kịch do bé trai ấy dựng nên, những ai dừng lại hỏi han, cho tiền chỉ tổ bị lừa và gây nên cảnh kẹt xe… Em vẫn ngồi nơi đó, dưới cái nắng hừng hực trên đầu, với mớ bánh vung vãi dưới đất. Và với ánh mắt ráo hoảnh- không một giọt nước mắt và không có cả cảm xúc trong đó. Ánh mắt ấy không thể nào là của một đứa trẻ với tuổi đời non nớt, dẫu khuôn mặt có hơi xạm đen, dẫu quần áo em mặc có hơi cáu bẩn…

 

Hai giả thuyết được đặt ra. Một- ánh mắt ấy là thật chứ không phải là “màn kịch” bởi đó là sự tổng hợp của sự lo lắng khi toàn bộ vốn liếng kiếm sống đã mất trắng, bé trai đó có thể phải đối diện với cái đói, hoặc là sự bạo hành nên em lo sợ, hoảng hốt cộng thêm cả nỗi tuyệt vọng vì cuộc sống đường phố, những mệt mỏi của sự mưu sinh thường nhật… tất cả những điều ấy tựu lại, quá sức và em buông xuôi?

Hai- đó là ánh mắt của một “diễn viên đường phố”, dùng mâm bánh để tạo nên sự xót thương, kiếm tiền bởi không hiếm người đã dừng lại, dúi vào túi áo em số tiền không nhỏ?


Giả thuyết nào đúng cũng đau lòng. Bởi, đôi mắt ấy đậu trên khuôn mặt trẻ thơ- ánh mắt ráo hoảnh và không cảm xúc tạo nên một cảm giác xót xa pha lẫn sự rùng mình gai người, lành lạnh dẫu cái nắng như đang đổ lửa.

 

Ánh mắt trẻ thơ thường được gắn liền với biểu tượng trong veo, không lấm bẩn với tháng ngày “biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan”. Thế nhưng, hình ảnh đau lòng của bé trai dưới chân cầu Sài Gòn trên không phải là trường hợp hiếm hoi bởi đâu đó vẫn còn có sự bốc lột sức lao động, nạn bạo hành, lạm dụng tình dục trẻ em… và song song đó là những hệ lụy đau xót. Những bản báo cáo thường có những con số: “Trong năm 200… có khoảng …… trường hợp trẻ bị lạm dụng, bạo hành, bốc lột sức lao động…” mà trong đó những số phận, những cuộc đời thơ trẻ mỗi năm mỗi lớn, càng rời xa khoảng thời gian “làm búp măng”. Rồi theo thời gian, những đứa trẻ ấy cũng lớn lên, không còn là trẻ con nữa nhưng liệu tâm hồn em có kịp lớn theo hay đã còi cọc, lụi tàn bởi những thảng thốt, run sợ mà các em phải đối diện?

 

Bỗng dưng nhận ra bài viết có quá nhiều câu hỏi còn bỏ ngõ cũng như nhận ra còn biết bao trẻ em chưa thể sống trọn vẹn với tuổi thơ thiên thần mà các em đáng có. Tuổi thơ trôi qua chỉ với sự mệt mỏi vì mưu sinh, đối mặt với bạo hành, lạm dụng… nên sự ngây thơ vốn có dần bị thay thế bằng những hoài nghi, chai lì, hoảng hốt… Đôi cánh thiên thần dường như đã không đậu trên vai các em nên ánh mắt ấy tạo nên nỗi xót xa, day dứt khi có ai đó nhìn vào…

 

Có phép mầu nào dành cho những đôi mắt không thiên thần ấy không?

               

 

                               

 


June 22

Bí ẩn của ngôn từ



 

Cơm trắng, thịt gà và táo. Công việc. Về nhà. Sắp xếp lại các bánh xà phòng. Ngày qua ngày với chừng ấy việc, ăn từng ấy thức ăn. Để nghe được âm thanh, Hanna phải gắn máy trợ thính, thế nhưng, cô hầu như từ chối thiết bị hỗ trợ này vì muốn sống trong tĩnh lặng. Không tiếp nhận âm thanh, nên cô cũng hạn chế cất lên tiếng nói của mình, sống dật dờ như cái bóng…

 

Chưa bao giờ nghỉ làm ngày nào, thậm chí trong những ngày phép, thế nên Hanna bị công đoàn “buộc” phải “nghỉ ngơi” và cô đến một làng chài ven biển, không quên xếp trong hành lí thật nhiều… bánh xà phòng. Ngay cả khi đi… du lịch, cô vẫn chọn món ăn hàng ngày là cơm trắng, thịt gà và táo và vẫn tỉ mẩn sắp xếp lại các bánh xà phòng (một dạng của rối loạn tâm lí). Duờng như chẳng thể nào quen với việc nghỉ phép, nên cô lập tức nhận lời chăm sóc một bệnh nhân bị bỏng tại giàn khoan dầu trên biển Bắc. Josef- người công nhân bị bỏng ấy dường như là một anh chàng… láu cá nên ngay lập tức đã tán tỉnh Hanna, và tìm cách khiến Hanna phải nói thật nhiều về bản thân bởi Josef đang tạm thời mất đi thị lực. Thật ra, đằng sau “sự láu cá” của Josef là một tâm hồn tinh tế, biết sẻ chia và thấu hiểu. Có lẽ, do không nhìn bằng mắt, nên anh thấu cảm được những bất an trong Hanna và nhẹ nhàng khơi gợi lại cho cô những điều tưởng chừng như đơn giản nhất.

 

Có bao giờ bạn run rẩy khi nếm lại một món ăn- tức là bắt đầu nếm lại những khẩu vị khác biệt dần đã trở nên xa lạ với bạn? Bạn có bao giờ biết rằng, một con sóng vỗ thôi cũng tạo thành sự ảnh hưởng lớn lao đến những thứ mà nó lướt qua? Và có bao giờ bạn biết về chiến tranh, không phải bằng những con số thương vong cụ thể, mà là những ám ảnh lâu dài, gây nên những dư chấn đớn đau cho những ai may mắn còn sống sót qua cuộc chiến đó? Xem phim “Cuộc sống bí ẩn của ngôn từ”, chỉ bằng một nhân vật Hanna, bộ phim đã chuyển tải được thông điệp về cuộc xung đột Bosnia theo một góc nhìn thật nhân bản và sâu sắc. Qua một Hanna từ chối tiếp nhận tương lai khi quá khứ chỉ toàn là kí ức khốc liệt, ta có thể mường tượng, khi chiến tranh lướt qua, hậu quả để lại sẽ khủng khiếp đến thế nào.

 

Hóa ra, sự bí ẩn của ngôn từ chính là sự sẻ chia. Qua những buổi trò chuyện, Josef bộc bạch lí do vì sao anh sợ nước đến thế: khi còn là một đứa trẻ, cha anh đã ném anh xuống biển trong cơn giận dữ ngay cả khi biết con trai mình không hề biết bơi. Anh ám ảnh về điều đó cũng như những ám ảnh Hanna đang mang trong lòng. Họ san sẻ cho nhau những bí mật chưa bao giờ họ dám đối diện. Và Hanna chầm chậm cởi nút áo, nắm lấy tay của Josef đưa lên bộ ngực trần của mình. Josef bật khóc khi nhận ra trên ngực Hanna đầy những vết sẹo ngang dọc, di chứng của lần bị cưỡng hiếp và tra tấn. Chẳng có ngôn từ nào được cất lên mà như thể họ “nghe” được những tâm sự sâu lắng nhất, thổn thức nhất của nhau.

 

Josef đã tìm đến Hanna, bất chấp việc Hanna đã tháo ngay chiếc máy trợ thính để khỏi phải nghe tiếng Josef thét gọi tên cô khi cô quyết định rời xa khi nhiệm vụ săn sóc cho anh hoàn thành. Cô trở lại cuộc sống thường nhật, nhưng giờ đây, thực đơn hàng ngày của cô không còn là cơm trắng, thịt gà và táo nữa. Sau bao nỗ lực tìm kiếm, Josef đã cầu hôn Hanna bằng một lời hứa: “Anh sẽ học bơi”.  Josef đã dám đối diện với nỗi sợ hãi và tìm cách vượt qua để tìm đến với tình yêu của mình. Thế còn Hanna?

 

Xin đừng cố gắng tìm một câu trả lời rốt ráo bởi, dường như bóng ma chiến tranh vẫn lướt qua đâu đó quanh đây, ngay trong thời đại này, thì làm sao biết chắc nó sẽ không gieo nên những ám ảnh khác? Chỉ mong Hanna và Josef sẽ có được một kết thúc có hậu vì những bí ẩn ngôn từ tinh tế nhất đã được họ sẻ chia và thấu cảm cùng nhau. Không biết, liệu đó có phải là một hi vọng quá đáng?

 

                                       

 

Tựa phim gốc: The secret life of words (phim Tây Ban Nha)

Đạo diễn: Isabel Coixet

Diễn viên:  Sarah Polley, Tim Robbins, Julie Christie…

Chiếu tại Liên hoan phim Châu Âu 2009 do Phái đoàn Ủy Ban Châu Âu tại Việt Nam giới thiệu và trình chiếu tại Hà Nội và Tp.HCM.

 

 

 




June 17

Kevin Carter- Cái nhìn ám ảnh



Bạn gửi một link đến kèm theo một lời bình: "Ghê!"

Trong ảnh, một đứa bé ở Sudan đang cố lê người về nơi phân phát lương thực. Và bên dưới là dòng chú thích:

"Bức ảnh đoạt giải Pulitzer 1994 này được chụp khi xảy ra nạn đói khủng khiếp ở Sudan, mô tả một em bé đang đói lả nhưng vẫn cố bò về phía trại phân phát lương thực của Liên Hợp Quốc, cách đó khoảng 1m. Con chim kền kền đang chờ đứa trẻ bị chết để nó có thể ăn thịt. Bức ảnh đã làm cho cả thế giới bàng hoàng. Không ai biết điều gì xảy ra với em bé, kể cả nhà nhiếp ảnh Kevin Carter, người đã rời ngay khỏi hiện trường sau khi chụp. Ba tháng sau, Kevin tự sát".

Thấy bần thần!

Đó đơn thuần là phản ánh góc nhìn của một phóng viên. Và Kevin tự sát, liệu có phải là sự trùng hợp hay đó là sự ám ảnh từ bức hình kia?

Em không nghĩ đó là sự ám ảnh, bởi Kevin đã rời đi ngay sau đó, anh đã không giúp đứa bé đến nơi mà em đang muốn đến, dù đó chỉ cách 1m. Đó phải chăng là nỗi áp lực trước "sự bàng hoàng" của thế giới và anh không thể đối diện với điều đó?

Kevin đã làm tốt vai trò phóng viên ảnh, và 1m, chắc hẳn nhiều người nơi trại phân phát lương thực cũng đã nhìn thấy em bé nọ, thế nhưng, sao chẳng thấy bước chân nào chạy đến hoặc một bàn tay nào đó đưa ra mà chỉ có một con kền kền với cái nhìn kinh khiếp ấy?

Thế thì, tự sát làm gì, Kevin ơi, sẽ chẳng có ai ám ảnh về điều đó đâu. Ít ra, anh đã ghi lại một khoảnh khắc cho cuộc đời này, và hi vọng, đó không chỉ là những bàng hoàng đơn thuần rơi tõm vào không gian rộng chưa đến 1m ấy...




 

Windows Media Player

Video

No content has been added yet.
There are no photo albums.
There are no photo albums.

Soapbox Video

Loading...
There are no music lists on this space.

Radio

Loading...